Thuyên là ai?

Nhấn vào để lắng nghe!

Khi giới thiệu về bản thân mình, nhiều người sẽ phô bày ra đầu tiên những bằng cấp, thành tựu, vị trí mình đang có hiện tại. Thuyên thì sẽ không làm vậy.

Mình sẽ cũng không giới thiệu về trường mình đã học, tốt nghiệp loại gì hay bao nhiêu tuổi. Thông tin đó không giúp bạn thực sự hiểu về Thuyên.

Mình tin vào sức mạnh của những câu chuyện cá nhân (personal story). Chúng mới chính là thứ sẽ thổi ý nghĩa vào thành tựu, công việc mà bạn đang làm. Không có chúng, thành tích chỉ là một con số hoặc một tờ giấy.

Cuộc sống của mình có lúc trầm có lúc thăng. Nhờ vậy mà Thuyên hiểu và đồng cảm được với nhiều câu chuyện của người khác.

Mình tin rằng một người coach cần có cho mình chuyên môn, kỹ năng, sự từng trải và chiều sâu trong tâm hồn thì mới giúp khách hàng được.

Chắc hẳn bạn cũng không muốn đầu tư thời gian và tiền bạc chỉ để nói chuyện với một người mà cuộc sống không có nhiều trải nghiệm đắt giá. Một người thất bại tuyệt đối hay thành công mà ít phải nỗ lực do có sẵn mọi thứ rồi.

Bản thân Thuyên được tạo nên từ những câu chuyện khác nhau. Nhiều người sẽ không muốn chia sẻ sâu về bản thân nhưng đối với mình thì khác. Mình dám kể những điều này ra bởi mình sống với những gì mình nói. Tất cả đều được kể lại bằng những minh chứng cụ thể.

Thuyên cũng mong muốn qua những câu chuyện mình kể, bạn sẽ thấy mình một phần ở trong đó. Mình nghĩ những trải nghiệm này không phải những trải nghiệm mà chỉ Thuyên mới trải qua.

So, here I go…

(Câu chuyện) Tuổi thơ dữ dội của tui

Nghe giọng miền Nam nói trên podcast, cộng thêm với ngôn từ phóng khoáng, đơn giản thì ít ai nghĩ Thuyên sinh ra tại Hà Nội, hoặc đúng là Hà Tây quê lụa. Mang tiếng là Hà Nội chứ mình được sinh ra tại một làng vùng ven – ngôi làng cũng nhỏ lắm bạn à.

Lúc chỉ mới 4 tuổi, do biến cố gia đình, cả nhà mình phải vào Sài Gòn để lập nghiệp. Nói thiệt là lúc đó mình còn còn bé nên chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Mình chỉ biết là đang sống ở một ngôi làng bé xíu rồi tự dưng ở nơi thành thị đông đúc như Sài Gòn. 

Cuộc sống ban đầu khó khăn lắm, nói cho đúng thì không thể khó khăn hơn. Có giai đoạn, mình phải theo mẹ bị đi bán vé số để kiếm tiền qua ngày. Kể điều này ra có cảm thấy xấu hổ không?

Mình thì không hề. Mặt khác, Thuyên tự hào khi có được trải nghiệm mà không có nhiều người có được.  Tự hào hơn nữa khi mình từng là cậu bé theo mẹ bán vé số nhưng phấn đấu có ngày hôm nay.

Có bao nhiêu sống tuổi thơ bần cùng gắn liền với tờ vé số có cơ hội chia sẻ câu chuyện của mình? 

Không nhiều đâu, hầu hết bọn họ là những số phận bị lãng quên, có ai mà hỏi han về họ chứ. Thậm chí, có những người còn không biết chữ, không biết làm văn nói gì đến chuyện chia sẻ.

Trải nghiệm này dạy mình rất nhiều bài học ngay lúc mình chỉ mới lên 5 tuổi. Bài học về cuộc đời mà mình chẳng cần đọc Lão Hạc, Chị Dậu hay Chí Phèo. Cần gì phải đọc truyện trong khi cuộc sống của mình chính là một hiện thực.

Cũng chẳng phải tuổi thơ mình toàn những khó khăn đâu nha. Mình cảm thấy rất may mắn vì là đứa trẻ được sống như là một đứa trẻ. Hồi đấy, bạn bè ấu thơ của mình thuộc tất cả mọi loại thành phần trong xã hội. 

Chúng nó chơi vui lắm, này thì bắn bi, đập hình, cá sấu lên bờ, cảnh sát bắt cướp rồi cả mấy trò nghịch lửa, nghịch diêm nữa cơ. Mình cũng chẳng cần đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh để tìm lại một mảnh tuổi thơ. Mình cảm thấy rằng mình thực sự trải nghiệm trọn vẹn tuổi thơ của mình rồi. Nhớ lại hồi mình 4 đến 10, chẳng hôm nào mình ngủ trưa thì phải.

Cuối cùng, nói may mắn nhưng có lẽ chỉ đúng với mình. Một số bạn khác cùng hoàn cảnh nhưng có kết quả khác. Ngay từ bé mình đã chứng kiến hầu như tất cả những tệ nạn xã hội trên cuộc đời này. Nhìn nhiều nên mình cảm thấy hiểu và “tởn”. Khi thấy quá nhiều người trả giá thi mình đã tự rút bài học cho mình.

Một số đứa bạn của mình, bố mẹ hay cấm tiếp xúc, thậm chí chẳng bao giờ kể với chúng nó về cái gì gọi là tệ nạn xã hội. Ngược đời là bọn nó khi đến tuổi dậy thì chính là những đứa lao vào nghiện ngập đầu tiên. Trẻ con quá ngây thơ thì lớn lên cũng vô cùng dễ sa đọa.

May mắn mình đã có một tuổi thơ không bị nuôi nhốt công nghiệp, được khám phá thế giới bằng chính trải nghiệm của mình. 

" Không có tuổi thơ bất hạnh, chỉ có tuổi thơ dữ dội "

(Câu chuyện) Tự học tiếng Anh để giết chết cái "dốt"

Mình chẳng được học trường quốc tế bao giờ, ngược lại hồi cấp 1, cấp 2 mình được học những trường rất tầm thường. Phương pháp giảng dạy cũng không có gì đặc sắc.

Ở chỗ của mình, có lẽ hơn 90% học sinh học dở tiếng Anh hoặc rất sợ tiếng Anh. Ngày đấy thầy mình có bảo tiếng Anh quan trọng lắm, lúc đấy mình cũng thấy nó quan trọng.

Nhưng bây giờ mình thấy nó RẤT quan trọng, những người bạn của mình không biết tiếng Anh gặp rất nhiều trở ngại trong cuộc sống. Bởi vì không có tiếng Anh nghĩa là đi sau về mặt kiến thức, đi sau cả về mặt nhận thức, đi sau về mặt năng lực khi tìm việc.

Người đi trước sẽ có thêm nền tảng, do đó càng ngày họ càng đi nhanh hơn. Dần dần, những bạn đi sau đó sẽ tụt lại phía sau, muốn ngoi lên được thì cũng rất vất vả.

Lúc 12 tuổi, trong thâm tâm mình biết rằng chỉ có tiếng Anh mới là con đường giúp mình vượt lên tất cả khó khăn hiện tại. Đến bây giờ, mình khẳng định đó là suy nghĩ đúng đắn duy nhất của mình trong cả mớ quyết định sai lầm lúc đấy.

Nhưng mà học đâu có dễ, thầy cô ở chỗ mình thì đa phần yếu kỹ năng giao tiếp. Muốn học trung tâm xịn để gặp người nước ngoài thì không có tài chính, có tài chính đi chăng nữa thì trung tâm đó nằm quá xa. 

Có vẻ như bất hạnh nhỉ? Đến Sài Gòn thì cũng hai bàn tay trắng mà giáo dục cũng bị giới hạn bởi đủ thứ. Tuy nhiên, đối với mình đó là thử thách để mình học cách tận dụng nguồn lực.

Trong bao nhiêu đấy năm, mình đã dùng Internet để học tiếng Anh, không phải thua ai cả. Kể ngắn thế thôi chứ quá trình học cũng gian nan lắm. Bạn nào tự học tiếng Anh sẽ hiểu rõ vấn đề này.

Đến ngày hôm nay, khả năng tiếng Anh đủ để mình học, làm việc, giải trí như một bạn nào đó bằng tuổi bên Mỹ. Dưới đây là những thứ mà khả năng tiếng Anh giúp mình làm được:

– Xem hàng nghìn video khoa học thường thức

– Tra cứu bất cứ điều gì bằng tiếng Anh

– Học trực tuyến khóa Thạc sỹ Quản trị kinh doanh từ những giáo sư hàng đầu trên thế giới 

– Giao tiếp được với bất cứ ai nói được tiếng Anh, kể cả tiếng Anh giọng Ấn Độ

– Tiếp thu được những tư duy cấp tiến của các nền văn hóa khác 

– Đọc sách gốc bằng tiếng Anh mà 5 năm sau mới có bản dịch tiếng Việt

– Người ở Việt Nam nhưng nắm được xu hướng mới trên thế giới đầu tiên

Còn nhiều thứ lắm nhưng nhiêu đó thôi cũng đã đủ thay đổi vận mệnh của mình rồi. Từ người thiếu cơ hội học tập, đang ở thế nạn nhân (underdog) đến một người có lợi thế tuyệt đối trong việc học bất cứ thứ gì. 

Thuyên học ở trường công lập ở Việt Nam nhưng trước giờ mình không bao giờ để ranh giới địa lý giới hạn việc học của mình. Nhiều lúc ngẫm lại, Thuyên cảm thấy mình không khác gì một du học sinh nhưng không phải bay ra nước ngoài.

" Đừng bao giờ để ngôn ngữ trở thành bức tường giữa bạn và cơ hội "

(Câu chuyện) Từ con nghiện (game) đến chủ tịch

Nhìn vào CV của Thuyên thì ít ai nghĩ đến chuyện mình đã từng là một thanh niên cắm mặt cắm mũi vào game online. Kể cả với đồng nghiệp của mình trước đây cũng chưa chắc biết về chuyện này.

Từ khi tình hình kinh tế gia đình khá giả hơn một tí, mình đối mặt với một thử thách mới. Đó là thử thách vượt sướng. Mọi người nói với nhau vượt khổ là khó nhưng không biết rằng một cuộc sống sung sướng sẽ đem lại cho mình cám dỗ không kém.

Hồi đấy là lớp 10, sau một kỳ thi cử chuyển cấp căng thẳng thì mình đã rơi vào một trạng thái vui mất kiểm soát. Mỗi ngày, mình dành hơn chục tiếng để cày game online, chơi đến độ chóng cả mặt, đỏ cả mắt.

Mình còn nhớ rõ game mình chơi đó là CrossFire và Gunny. Nói chung là mình nghiện, chơi game như một thói quen, mở mắt ra là bật laptop lên.

Nhiều lúc nghĩ lại thằng bé lười biếng, nghiện game, ăn hại như thế thì lo bản thân còn không xong. Lãnh đạo được ai chứ?

Đúng thật là nghiện game online, đúng thật là ăn hại nhưng không hẳn đã lười biếng. Chẳng qua, lúc còn trẻ mình không tìm được cho bản thân một mục đích (purpose) nên chơi game để giết thời gian, cuối cùng là thành nghiện mất.

Cho đến một ngày mình tìm được một thứ thú vị hơn, khi đến với một sự kiện. Đó chính là phát triển bản thân và phát triển cộng đồng. Lúc đấy chính là thời điểm mà mình có những thay đổi trong việc dùng năng lượng của mình vào việc gì cho tốt hơn.

Nhưng mãi đến khi vào đại học thì mình mới có cơ hội để nhúng bản thân vào  môi trường năng động. Tổ chức mình chọn để làm việc đó là AIESEC – Tổ Chức Sinh Viên Quốc Tế lớn nhất thế giới, có mặt trên 126 quốc gia và vùng lãnh thổ. 

Thời gian làm việc ở đây, mình đã có những cơ hội để làm những điều tuyệt vời và có ý nghĩa. Nhớ nó mà mình có hơn 6000 giờ kinh nghiệm làm việc trong môi trường quốc tế, tương đương trung bình 40 giờ/tuần.

AIESEC là gì?

Kèm với đó là những kỷ niệm đáng nhớ với những đồng nghiệp trẻ trên toàn Việt Nam và khắp nơi trên thế giới. AIESEC là một trong những tổ chức rất thành công khi kết nối được những người lãnh đạo trẻ đến với nhau vì một tầm nhìn lớn.

Để bạn hiểu hơn Thuyên đã làm gì cụ thể thì dưới đây là mô tả chi tiết những vị trí mình trải qua, thành tựu mình đã đạt được trong quãng thời gian ở đây. Mình trích từ tài khoản profile LinkedIn nên ngôn ngữ sẽ là tiếng Anh.

Những con số và sự kiện sẽ nói thay mình mức độ cam kết của mình khi làm việc tại đây.

1

Customer Experience Management Executive - iGV at AIESEC Ho Chi Minh City (2 months)

Jan 2016 – Feb 2016
Vietnam
Incoming Global Volunteer plays the role of delivering leadership experience to international exchange volunteer.

Key roles:
– airport pick up and support personally interns in term of accommodation and culture integration
– organize engagement and preparation events for their volunteer project

Accomplishments:
– 2 interns finished their internship
– 2 engagement events (indoor and outdoor)

2

Recruitment Manager at AIESEC Ho Chi Minh City (8 months)

Feb 2016 – Oct 2016
Vietnam


Recruitment Manager plays the role of recruiting talents to the organization through talent marketing, selection, onboarding activities.

Key roles:
– build recruitment framework from selection to onboarding
– develop assessor pool of 40 people to have the right skills for assessment
– manage selection rounds in term of events, logistics and assessor allocation
– train, mentor, coach and lead 7 executives to fulfill their roles

Accomplishments:
– a complete framework of talent profile, tests, assessment guideline and onboarding agenda
– 7 assessor training events
– 2 recruitments (4 selection rounds each recruitment)
– 2 onboarding events for new recruits
– over 60 new members recruited

3

Organization Development Executive at AIESEC Ho Chi Minh City (4 months)

Oct 2016 – Jan 2017
Vietnam

Organization Development Executive plays the role of providing organizational HR insight based on people data.

Key roles:
– manage data from multiple sources by collecting, updating current data and retrieving past data.
– analyze HR data such as NPS, Retention Rate, L&D Framework
– publish reports of key findings

Accomplishments:
– a complete data system
– raw HR insight analysis 

4

Vice President of outgoing Global Volunteer at AIESEC in RMIT Vietnam (1 year)

Feb 2017 – Jan 2018
Ho Chi Minh City
Vice President of outgoing Global Volunteer plays the role of driving the growth of Global Volunteer product by effective operation management and strategic management in the area of marketing, sales, customer service and HR management.

Key roles:
– set goal and strategic 12-month plan, replan every 6 months
– monitor sales and customer service operations by regular tracking and coaching managers
– manage and develop people capability of the team of 28 people by engagement and training events
– develop leadership and management of middle manager team
– involve in important organizational decision making as a member of Executive Board

Accomplishments:
– acknowledged as the best product function in 2017
– subordinates acknowledged as the best leader and the best member
– over 500 sign up leads
– the highest result in last 10 years (48 contracts signed)
– 78% growth relative to the previous year

5

Founder & President of AIESEC in Cantho (2 years)

Feb 2017 – Dec 2018
Can Tho City

Cantho City is an untouched market. Recognizing the potential and opportunity, I founded AIESEC in Cantho – a new branch – by series of intensive market expansion strategies and pure extra work.

Key roles:
– recruit the first members and set up the organizational structure
– build people capability by various methods including training, mentoring and coaching
– manage operation and form strategies to explore the new markets
– establish and maintain the partnership with companies and universities through engagement activities
– manage changes each time unscaling to ensure a smooth transition
– head of Executive Board (CEO role)

Accomplishments:
– result growth of 140% relatively in the first year
– growth from 3 people to 20 people in only 12 months in organization size
– 9 branding events
– 4 recruitments
– over 20 leadership positions created

" Một mục đích (purpose) thôi cũng có thể giết chết sự tầm thường "

Mình đã trải qua nhiều vị trí, cũng như công việc nhau trong tổ chức. Thông qua đó, mình hiểu được cách quản trị tổ chức một cách khoa học, đưa ra chiến lược nhân sự, chiến lược marketing, quan trọng nhất là xây dựng đội nhóm hiệu quả.

Một trong những điều mình trân trọng khi làm việc tại AIESEC chính là có cơ hội để tạo ra được những thế hệ lãnh đạo trẻ cho tương lai.

Đây cũng chính là môi trường giúp mình hiểu hơn về bản thân là ai, thực sự muốn gì, sau khi đã trải qua hàng tá lần thử sai và ngẫm lại.

Chính điều này đã cho mình một nền tảng vững chắc để trở thành một life coach. 

(Câu chuyện) Thi đại học lần 2 để được sống là chính mình

Thật sự từ bé đến giờ mình học nhất lớp có, gần bét lớp cũng có nhưng chưa bao giờ phải học 1 lớp 2 lần như hầu hết bao học sinh khác.

Mình không tin rằng một ngày nào đó mình phải bỏ trường mình đang học để sang một trường khác. Sau kỳ thi đại học, mình thề là dù có chọn sai trường cũng không thi đại học lần nữa vì thi một lần đã quá đủ.

Ấy mà lúc đó, mình đối mặt với một quyết định hết sức khó khăn. Mình nhận ra là nếu mình theo ngành mình đang học hiện tại thì không ổn, nhưng nếu bây giờ thi lại đại học thì không có đậu nổi không vì cũng đã học đại học được nửa năm. 

Hơn nữa, năm trước mình thi Toán Hóa Sinh, thi lại thì mình phải thi Toán Lý Anh. Nhìn chung là có quá nhiều điều không chắc chắn.

Loanh quanh luẩn quẩn một thời gian, lúc quyết thi lại nhưng sau đó lại thôi. Một ngày đẹp giời, mình về phòng ký túc xá, thả balo xuống giường, nói ngay với ông cùng phòng:

“Ê, năm nay tui thi lại.”

“Thi lại trường nào?”

“Ờm, chưa chốt. Chắc là Kinh Tế Luật.”

Nói chuyện xong với ông bạn, sau lưng tự dưng lạnh gáy. Một cảm giác sợ bắt đầu lớn dần trong người, suy nghĩ về những rủi ro xuất hiện. Tuy nhiên, kèm với đó cũng là cảm giác nhẹ nhàng khi đã đưa ra được quyết định.

Dù sợ nhưng vẫn quyết định thi lại, đơn giản là vì mình lắng nghe theo lời nói trong tâm của mình một lần. Từ đó trở về trước, mình chỉ là con rối của gia đình, thầy cô, bạn bè và xã hội.

Mình nộp nguyện vọng ĐH Ngoại Thương và ĐH Bách Khoa TP.HCM đều chuyên ngành Quản trị kinh doanh. Nhờ 3 tháng ôn luyện với tư duy “chỉ có tiến, không thể lùi” (đơn giản là mình không thể bảo lưu ngành mình đang học) mình đã đậu cả 2 trường

Mình chọn ĐH Ngoại Thương, giờ đã học xong và tốt nghiệp. Nhìn lại ngày tháng điên rồ, máu lửa ấy, mình thấy quyết định dám thi lại chính là quyết định sáng suốt kinh khủng khiếp.

Từ đó, mình không chỉ được sống là chính mình mà còn biết lắng nghe bản thân mình. Bây giờ, khi quyết định bất cứ điều gì mình đều lắng nghe giọng nói bên trong thật kỹ. Mỗi lần lờ giọng nói đó đi thì mình đều phải trả giá đắt.

Không dừng lại ở đó, mình đã can đảm hơn rất rất nhiều sau lần này. Đó chính là một phần nhân tố khiến cho Thuyên phát triển với tốc độ nhanh hơn sau này. Muốn phát triển cần cam đảm.

(Câu chuyện) Trở thành coach chuyên nghiệp

Hành trình trở thành coach của mình bắt đầu từ khi mình còn trong tổ chức quốc tế. Mình đã dùng coaching trong suốt 2 năm để giúp các bạn đồng đội giải quyết những vấn đề phức tạp.

Ngoài công việc, Thuyên có dịp được nghe tâm sự về chuyện định hướng tương lai, chuyện nghề nghiệp. Nhờ hơn 300 giờ trò chuyện chất lượng và sâu sắc đó mà mình rèn luyện thành công những kỹ năng nền tảng trong coaching.

Nhưng đối với mình, như vậy vẫn chưa đủ để tạo ảnh hưởng lớn đến những người mình cần mình giúp. Mình muốn việc mình làm mang lại nhiều giá trị hơn nữa. Thuyên nhận ra rằng mình cần chuyển việc làm coaching này trở thành công việc chuyên nghiệp.

Giai đoạn đó, mình đã đầu tư nhiều thời gian để nghiên cứu về kiến thức khoa học trong lĩnh vực này. Thuyên đã cố gắng hệ thống hóa tất cả kinh nghiệm của mình thành những bài học để có thể chia sẻ cho mọi người.

Vào năm 2019, mình đã hoàn thành khóa học chương trình coaching chuẩn quốc tế, công nhận bởi ICF. Chính thức, Thuyên trở thành một Certified Professional Coach.

Ngoài khóa học của ICF, mình cũng hoàn thành khóa Coaching Core 100 của thầy Tony Robbins. Mình cảm thấy may mắn vì khóa học này chứa đựng kỹ thuật rất nâng cao hỗ trợ coaching cho những vấn đề khó giải quyết trong cuộc sống, đặc biệt trong vấn đề giá trị bản thân và mối quan hệ.

(Câu chuyện) Từ suy dinh dưỡng đến body "chuẩn"

Có một vấn đề mà mình và bố mẹ luôn tranh cãi là: “Do mình kén ăn hay do gia đình mình không đủ điều kiện để thỏa mãn gu ăn uống của mình nên mình mới bị suy dinh dưỡng từ nhỏ?”.

Dù như nào đi chăng nữa thì từ bé mình đã còi xương, ốm yếu. Nhớ như in hồi lớp 3 vẫn bị mấy anh lớp trên bắt nạt mà không làm gì được. Vẫn còn cay cú hồi lớp 8 có một thanh niên cùng trường gạ đánh nhau mà không đánh được do người chỉ như bộ xương di động. 

Có những bạn sẽ chọn cách than thân trách phận từ bé cho đến lớn nhưng mình thì chọn sự thay đổi. Mình đã làm mọi cách để thay đổi cơ thể ọp ẹp của mình. Hành trình của mình bắt đầu từ năm 14 tuổi, khi mình được đi học võ cổ truyền lần đầu tiên.

Tuy nhiên, cuộc đời này đâu dễ thế, đâu phải cứ muốn thay đổi là thay đổi được. Mình thuộc tạng người ăn mãi không mập, thậm chí lúc tập võ còn xuống cân.

Dần dần, mình bắt buộc phải tìm hiểu về tập luyện bài bản. Khi đó mình bắt gặp bộ môn Calisthenics. Qua năm tháng, càng ngày mình càng tập luyện, ăn uống có bài bản, khoa học hơn. Cũng nhờ thế mà qua những năm 20 mình gặt hái được một số thành công nhất định.

Mình bắt đầu chơi nhiều môn thể thao hơn chứ không chỉ dừng lại ở Calisthenics. Mỗi môn thể thao hoàn thiện cơ thể mình thêm một chút. Đến thời điểm bây giờ, mình không thể hài lòng hơn với cơ thể của mình về cả khía cạnh thẩm mỹ lẫn khả năng vận động. Đi đâu mình cũng cảm thấy tự tin ngời ngời.

Một cơ thể cường tráng không chỉ cho mình về mặt thể chất mà giúp mình có một tinh thần tỉnh táo trong công việc. Thuyên thấy được sự tương quan rõ rệt về năng lực trí tuệ và thể chất.

Ngày còn là một đứa teen ốm yếu, mình chỉ có khả năng tập trung suy nghĩ 1 tiếng là mệt mỏi rã rời, nhức đầu nhức óc. Tuy nhiên, bây giờ là 1 business founder, mình có thể làm việc nhiều giờ đồng hồ một ngày mà vẫn có thể chơi thể thao năng động.

Thuyên thấy chúng ta thường hay chăm chăm vào thời lượng sống của chúng ta (sống bao nhiêu năm) chứ ít để ý tới là chất lượng sống như thế nào. Không rèn luyện, ăn uống khoa học thì bạn sẽ vẫn sống nhưng sống với chất lượng thấp hơn.

Nhìn lại, mình đã trải qua một quá trình thực sự vất vả, dễ nản chí để đến được ngày hôm nay. Điều mình học được là đừng oán trách quá khứ, mà hãy nhìn vào hiện tại mình có gì và tương lai mình muốn đi đến đâu. Đó mới thực sự là điều quan trọng.

(Câu chuyện) Hành trình gỡ cái mác "dốt văn"

Ngày còn bé, hầu hết tất cả cô giáo dạy văn đều lắc đầu khi nhận được bài tập làm văn của mình. Hồi đó, mình là thành viên cứng trong “Hội những người học dở môn Ngữ Văn”.

Cô giáo hay phê bình trên bài của mình là: “Bài viết sơ sài. Triển khai ý chưa tốt. Ngôn từ lủng củng.”  Bạn bè của mình cũng có nhiều đứa bị gắn cái mác “dốt văn”, lớn lên bọn nó chẳng bao giờ viết nữa vì mặc cảm bản thân.

Mình thì không chấp nhận như vậy, biết là lúc đó văn chưa hay. Tuy nhiên, viết để thể hiện bản thân, quan điểm thì ai cũng có thể làm được, vấn đề nằm ở phương pháp học mà thôi.

Ấy vậy, lúc đấy mình không tìm được giải pháp nào để học. Cho đến khi khi mình học tiếng Anh đủ tốt để viết luận. Một điều trớ trêu, chính nhờ quá trình viết luận bằng tiếng Anh mà khả năng viết nói chung của mình tốt lên đáng kể.

Khi viết bằng tiếng Anh, mình cảm thấy tự do hơn khi bộc lộ quan điểm, không bị phán xét nhiều vì ngôn từ hay hoặc dở. Nhờ đó, niềm yêu thích với việc viết của mình tăng lên nhanh chóng.

Đến ngày hôm nay, mình có 2 bài luận lọt vào TOP những bài viết xuất sắc nhất trong một cuộc thi tầm quốc gia, còn một cuộc thi là tầm quốc tế.

Thứ nhất là cuộc thi toàn quốc Essay Game 2015 viết về thầy cô do EducationUSA tổ chức.

Thứ hai là cuộc thi quốc tế World Youth Essay Competition độ dài 10,000 từ với chủ đề tự do.

Như vậy là có được xem là “dốt văn’ nữa không?

" Đừng để bất cứ cái mác nào định nghĩa cuộc đời bạn! "

(Câu chuyện) Dự định viết sách

Bên trong mình có nhiều thông điệp, nhiều suy nghĩ sâu sắc muốn truyền tải đến người khác. Tuy nhiên, do cái mác “dốt văn” mà mình chẳng bao giờ dám tin là mình có khả năng thể hiện bản thân thông qua ngôn từ.

Bây giờ cái mác đó đã bay mất, đến lúc mình nói lên những điều mình đã muốn nói bấy lâu thông qua 2 quyển sách đầu tiên.

CUỐN 1: CON TRAI CƯNG VƯỢT SƯỚNG

Ngày bé mọi người tung hô con nhà nghèo vượt khó, điều đó là tốt. Nhưng ở một thế giới khác, nhiều người tuy không hẳn là con nhà giàu, nhưng do được sinh ra trong sự đầy đủ đã mất hết ý chí phấn đấu. Họ bắt đầu chấp nhận một cuộc sống trung bình.

Trong cuốn sách này mình sẽ lột tả chân dung những cậu con trai cưng đang cố gắng vượt sướng. Có kẻ thành công nhưng cũng có kẻ thất bại thảm hại. Hứa hẹn sẽ đem lại một góc nhìn mới về cuộc sống.

CUỐN 2: KHI BỘ XƯƠNG DI ĐỘNG LỘT XÁC!

Hành trình thay đổi sức khỏe, ngoại hình của mình là một sự nỗ lực cả thập kỷ. Mình rút được nhiều bài học từ chính những sai lầm mình mắc phải.

Trong cuốn sách này mình sẽ chia sẻ những gì mình đã tích lũy được để giúp những người gầy, ốm yếu trở thành những người đàn ông mạnh mẽ và nam tính. Thị trường ngoài kia còn nhiều thông tin sai lệch khiến họ mãi không tiến bộ, đã đến lúc nên có một tiếng nói dựa trên nền tảng khoa học thực sự.

(Câu chuyện) Mục tiêu sử dụng được 5 ngôn ngữ [4/5]

Đối với mình học ngôn ngữ không chỉ là để giao tiếp với người nước ngoài, cũng không phải để chứng tỏ bản thân có khả năng học nhiều.

Việc học ngoại ngữ chính là một lối sống mình theo đuổi lâu dài. Ngoại ngữ là một môn thể thao trí tuệ giúp trí nhớ được cải thiện và duy trì lâu bền với năm tháng. 

Mỗi lần biết thêm một ngoại ngữ cũng chính là mở rộng được hệ giá trị, khái niệm cho bản thân. Bản thân lúc nào cũng phải ở trong trạng thái cởi mở thì mới học được. 

Thêm nữa, khi nói được tiếng của người bản địa thì có thể đi du lịch bất cứ đâu mà không cần phiên dịch. Hơn nữa, mình sẽ có khả năng thấu hiểu nền văn hóa nước mình đến chứ không chỉ cưỡi ngựa xem hoa.

Mình đặt mình tiêu cho bản thân là tối thiểu có khả năng nói được 5 ngôn ngữ. Khi biết được 5 ngôn ngữ này thì góc nhìn của mình sẽ rất đa chiều.

Hiện tại, mình đã nói được 3 thứ tiếng: Tiếng Việt (that counts), English, 日本語 và Espanol.

Tiếng Việt nhiều người nghĩ không phải học nhưng thực chất thì ít người thực sự hiểu được sự đa dạng của tiếng Việt. Cách ăn nói của mỗi vùng miền đều chứa đựng trong đó bài học về cuộc sống cả.

English has changed my life so much. To be more accurate, it has changed my destiny. Well, you can see how impactful it was to me.

日本はとても特別な国です。日本語をはなせるおかげで、いろいろなものを知りになりました。でも、日本語は本当に難しい外国語と思います。

" Cách làm cuộc sống thú vị hơn: Sáng nói chuyện với người Việt, trưa học quản trị từ người Nhật, tối về nghe hài độc thoại của người Mỹ "

(Câu chuyện) Trekking Bucket List

Ngoài học ngoại ngữ mình còn chọn một môn thể thao toàn diện nữa. Đó là trekking đường dài để chinh phục những đỉnh núi. Leo núi là một cách giúp cho mình rèn luyện được ý chí vững vàng, một thể lực bền bỉ.

Thêm vào đó, hành trình leo núi đối với mình còn là hành trình để kết nối lại với mẹ tự nhiên. Thuyên xem việc leo núi như một hình thức thiền “động”.

Hiện tại mình đã chinh phục được đỉnh Fansipan, đỉnh Bà Đen, đỉnh Chứa Chan và đỉnh Pha Luông.

Dưới đây sẽ là những chặng đường mình sẽ đi trong những năm sắp tới.

Fansipan Within 1 Day – Vietnam (height 3143m)

Ba Den – Ma Thien Lanh Route – Vietnam (height 996m)

Nam Cat Tien National Park – Vietnam 

Lang Biang – Da Lat – Vietnam (height 2167m)

Routeburn Track – New Zealand (length 32km)

Overland Track – Tasmania – Australia (length 65km)

Inca Trail – Peru ( length 43km)

The Fitzroy Trek – Argentina (length 26km)

W Circuit – Torres de Paine, Chile (length 100km)

Tour du Mont Blanc – France Italy and Switzerland (length 170km)

Teton Crest Trail – Wyoming – USA (length 72km

Mount Kilimanjaro – Tanzania (height 5,895m)

Annapurna Circuit – Himalaya – Nepal (length 230km)

Mình luôn chào đón đồng đội nào muốn đi cùng, có chung chi hướng. 

Chuẩn bị cho những chặng đường này có thể kéo dài cả mấy năm. Ngay từ bây giờ, mình đang xây dựng cho bản thân một nền tảng thể lực thật bền bỉ.

" Đỉnh núi không phải mục tiêu cuối cùng, mục tiêu cuối cùng là hành trình của những bước chân "

(Câu chuyện) Trải nghiệm với Unilever

Cuối năm 2017, mình có cơ hội được tham gia một chương trình tập huấn của tập đoàn Unilever. Mình thuộc một số ít được chọn trong hơn 3000 đơn đăng ký toàn quốc. Phòng ban mình chọn để trải nghiệm là Customer Development (Sales).

Thời gian tiếp xúc với môi trường trong U đã giúp mình hiểu rất nhiều về cách vận hành của một tập đoàn lớn như nào.

Một trong những bài học lớn mình chia sẻ ở đây đó là về văn hoá doanh nghiệp. Mình nghĩ dù công ty bạn nhỏ, vừa hay lớn, nếu muốn phát triển một cách bền vững thì phải học cách xây dựng một triết lý kinh doanh, giá trị cốt lõi, quy tắc vận hành (code of conduct) thật rõ ràng.

Tập đoàn Unilever làm điều này rất tốt. Họ không chỉ làm tốt trong việc tạo ra môi trường làm việc mà còn thành công trong việc thu hút được nhân tài trẻ. Không phải ngẫu nhiên mà Unilever được đánh giá là tập đoàn có môi trường làm việc tốt nhất Việt Nam trong nhiều năm liền.

Ngoài ra, trong suốt 6 tháng ở đây, mình đã gặp được những người bạn tuyệt vời. Họ là những người đầy tài năng cũng như tham vọng cho bản thân.

Vào tháng 5 năm 2018, cuối cùng mình đã tốt nghiệp chương trình tập huấn này.

Thank all, guys!

(Câu chuyện) Từ "em không chắc nữa" đến viết được tuyên bố cá nhân!

Vài năm trở về trước nếu ai đó hỏi mình những câu dưới đây thì có lẽ mình sẽ đứng hình tầm vài giây mới nghĩ ra câu trả lời.

– Điểm yếu của bạn là gì?

– Điểm mạnh của bạn là gì?

– Giá trị sống của bạn như thế nào?

Khi trả lời xong mình cũng chẳng biết độ tin cậy có cao hay không nữa. Phải chăng mình chỉ đang cố bịa ra một câu trả lời.

Bây giờ, mọi thứ đã khác. Mình đã có thể tuyên bố giá trị, điểm mạnh của bản thân một cách rõ ràng và tự tin. Ngày đấy đến sớm hơn mình nghĩ rất nhiều. 

Tất cả là nhờ hiểu biết của mình trong lĩnh vực phát triển con người và những ngày tháng lăn xả với những trải nghiệm thăng trầm. 

Khi biết mình là ai, thì việc làm duy nhất của mình là chạy hết tốc lực trên con đường mình chọn mà thôi.

Trong 2 năm gần đây có nhiều câu chuyện thú vị mà Thuyên vẫn chưa có thời gian kể ra đây. Có lẽ chờ khi nào có thời gian thì sẽ kể thêm, hoặc hãy nhắn tin với Thuyên để hẹn buổi nói chuyện. Tiện thì T sẽ kể cho bạn nghe những câu chuyện gần đây.

Đó là câu chuyện của mình, còn bạn thì sao?

Thuyên muốn lắng nghe câu chuyện của bạn!